" Cún nhà con, sao mẹ cứ bồng bề vậy? " Anh bước đến, kéo cô lại nhưng bất chợt nhận lấy ánh mắt sắc, sát khí dày đặc của mẹ mình anh buông tay cô ra.
" Chưa con, ta sẽ chẳng bồng ai ngoài con bé. Con lo liệu đi ta già rồi. " Tô Kỳ Diễm dừng lại nói, rồi kéo Hàn Như Tuyết đi, cô mang đôi giày thể thao cũng màu nên vết thương chẳng nhói mấy thi thoảng giãn đau.
Dương Nhược Thiếu bước về phòng mình, rồi bước ra với chiếc áo khoác nỉ trong bộ quần áo đơn giản nhanh chóng chạy xuống dưới nhà. Anh nhanh chân chạy ra trước chiếc xe lamborghini trắng đang chuẩn bị chạy.
Chiếc xe dừng lại, Dương Nhược Thiếu đuổi tài xế xuống rồi bước lên với vẻ mặt đắc thắng.
" Đây là xe mẹ con trai à..." Tô Kỳ Diễm kéo dài câu nói, tỏ vẻ không hài lòng nhưng cũng phải cho cậu con trai đi. Bởi tay lái Dương Nhược Thiếu đã cầm khó lấy được, bà đam chiêu suy nghĩ rồi lấy máy điện thoải hủy lịch nhà hàng.
" Con mua lại." Anh lạnh nhạt trả lời.
" Trả mẹ đứa cháu." Tô Kỳ Diễm vừa nói xong rồi bước xuống xe, rồi bước vào nhà để lại hai người trong xe.
Hàn Như Tuyết thấy vậy cũng mở cửa định bước xuống nhưng lại bị giọng nói lạnh của Dương Nhược Thiếu giữ lại. Rồi cô cũng ngồi im, ánh mắt hướng về phía người phụ nữ đang vẫy tay theo cô. Cô biết dì ấy tạo điều kiện cho cô và anh.
**
Chiếc xe dừng lại trước 1 nhà hàng sang trọng, Hàn Như Tuyết nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/day-vo-nho-lam-sat-thu/1479011/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.