"Lưu lão sư, nếu như không có chuyện gì nữa, tôi tan việc trước." Đỗ Nhược Đồng đứng ở trước mặt Lưu Đạo Minh, nhẹ nói.
Lưu Đạo Minh ngẩng đầu lên từ một cành cây ngô đồng, một lát sau mới kinh ngạc nhìn cô, từ thế giới hoa cỏ phục hồi lại tinh thần. NNNQQQQ
"Phải về à?" Lưu Đạo Minh đột nhiên nhảy lên."Đợi chút, tôi lấy đồ cho cô."
"Được." Đỗ Nhược Đồng đứng tại chỗ chờ, không nhịn được lại đem điện thoại di động ra xác định lần nữa xem có cuộc gọi nào gọi tới không.
Cả ngày nay, Quan Chấn Ngôn cũng không liên lạc với cô, ngược lại Quan Ngữ lại gọi điện hỏi xem tình hình của bọn họ thế nào.
Quan Chấn Ngôn không có ý định để ý đến cô sao? Đây là điều cô lo lắng nhất.
Cô hi vọng hắn có thể vì cô mà thay đổi cuộc sống của hắn, bởi vì cô hi vọng hắn có thể thật lòng vui vẻ. Nhưng cô lo lắng hơn cả là tự ái của hắn mạnh như vậy, có thể không theo kịp suy nghĩ của cô, cũng bởi vì bị từ chối mà quay đầu đi.
Cô có nên gọi điện thoại cho hắn hay không? Đỗ Nhược Đồng cầm điện thoại di động, cắn môi, nhìn ảnh chụp chung của hắn và cô.
"Nhược Đồng, cầm đi!" Lưu Đạo Minh giao cho cô một quả cầu pha lê bằng nửa lòng bàn tay ."Đây là chồng thân ái của cô đặt hàng tôi đưa cho cô"
Đỗ Nhược Đồng nhìn quả cầu thủy tinh trong tay, không thể nói ra một câu nào.
Bên trong nửa quả cầu thủy tinh ( Ngư: ta nghĩ quả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/day-do-ac-ma/42000/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.