Ngày đó rạng sáng mười hai giờ, Quan Chấn Ngôn mới về đến nhà.
Quan Ngữ ngồi ngay trong phòng khách chính, mặt bất mãn trừng mắt hắn.
"Cô ấy nghỉ ngơi rồi sao?" Quan Chấn Ngôn nhìn khay trà có một đóa hoa sen (bằng đá) xanh, xanh biếc trôi nổi trong chén, hắn giả bộ vô tình hỏi.
"Cô ấy đi rồi." Quan Ngữ nói. NNNQQQQQ
Quan Chấn Ngôn bỗng nhiên ngẩng đầu, biến thành một pho tượng đá.
"Cái gì gọi là cô ấy đi rồi?" Hắn toát ra trận mồ hôi lạnh, thậm chí hắn có thể cảm giác được giọng nói của mình đang phát run.
"Chính là dọn dẹp hành lý, rời khỏi cái nhà này."
"Tại sao em lại không ngăn cản cô ấy!"
"Cô ấy nói cô ấy nói qua với anh rồi, anh nói cô ấy phải đi thì đi đi." chân mày Quan Ngữ nhăn lại trừng anh trai, gương mặt oán giận.
"Anh cho là cô ấy nói『 đi 』 lúc ở văn phòng, là chỉ ý tứ cô ấy phải về nhà!" Quan Chấn Ngôn không có cách nào khống chế âm lượng, hắn phiền não mà cởi cúc cổ áo, tay run rẩy như thế nào cũng không nghe lời nói.
"Đáng chết!" Quan Chấn Ngôn giựt đứt cúc áo."Cô ấy rời đi lúc mấy giờ? Cô ấy có hay không nói mình phải tới nơi nào? Tại sao không nói một tiếng liền rời nhà trốn đi?" Quan Chấn Ngôn co giật hai hàng lông mày giữa, càng không ngừng đi tới đi lui, nhức đầu giống như là trăm ngày say rượu bình thường.
"Anh trai, cái gì em cũng không biết. Không bằng, chính anh hỏi cô ấy đi ?" Quan Ngữ làm động
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/day-do-ac-ma/41999/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.