4. Mình cũng chẳng biết từ khi nào lại có sở thích ngắm nhìn Đinh Ngọc Khả Hân khi nghe giảng, dưới ánh nắng sáng ban mai trong tiết chào cờ thứ hai, sau những trận bóng chuyền trong tiết thể dục hay trong tiết chiều nóng bức học quốc phòng.
Mình thích nhìn hai cái má của nó, mỗi lần ăn gì đó hay chu mỏ lên giận dỗi vì không vừa ý, hai cái má ấy hây hây ửng hồng.
Đôi khi mình có một suy nghĩ điên rồ là được véo cái má đó vài phát hoặc cắn một miếng xem nhỏ này mập mạp thế nào.
Hồi 20 tháng 11 năm lớp 10, mình chỉ định tham gia tiết mục hát cho có lệ thôi, bởi Trúc Quỳnh cứ năn nỉ hoài khiến mình đành nhận lời.
Quên kể với các cậu, Trúc Quỳnh học chung lớp cấp hai với mình nên biết rõ sở thích đánh đàn guitar.
Thế nhưng khi thấy Khả Hân đồng ý gia nhập đội văn nghệ, mình bỗng muốn tham gia theo, hại bỏ mấy trận game liên quân chỉ để đi tập văn nghệ đầy nhàm chán.
Mình không nhớ hôm đó là hôm nào nhưng không thể quên tối cái hôm tập văn nghệ ấy, xe của nhỏ Hân bị hư, mình cũng tiện tay tiện chân đèo nó về.
Trời ngày hôm ấy lạnh lắm, đến mức chở nó về đến nhà, mình run lập cập vì gió đêm thổi từng cơn qua khe bàn tay.
Thế mà khi nhận được đôi găng tay hình con mèo trẩu tre của Khả Hân, mình thấy ấm áp đến lạ lùng, hai tai mình đỏ lên không phải vì lạnh mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dau-tay-duong-phen/3593498/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.