14.10.21
"Hệ thống đã ghi lại câu trả lời của bạn."
Màn hình điện thoại hiện ra dòng chữ nhỏ, mình không biết nên vui hay nên buồn sau khi điền đơn đăng ký, dù sao thì phải thử mới biết được năng lực của bản thân đến đâu.
Trước hôm duyệt MC, mình uống mấy cốc chanh mật ong, tập đi tập lại để giọng nói thanh thoát hết sức có thể.
Mỗi người được tự viết lời cho một tiết mục rồi dẫn thử, ban giám khảo gồm thầy tổng phụ trách, các thầy cô tổ xã hội. Vì là dân đọc tiểu thuyết lão làng, mình không mất quá nhiều thời gian cho việc viết lời dẫn. Chỉ là đứng trên sân khấu và phải trình bày lời văn trước khuôn mặt nghiêm nghị của các thầy cô, mình hơi sợ, bàn tay đổ mồ hồi và run lên đến nỗi có lẽ Nhật Hưng nhận ra điều đó. Cậu ấy đứng dưới sân khấu, nhẹ nhàng nhoẻn miệng cười động viên.
Thì ra có người thích một người chỉ vì nụ cười.
Khi cậu ấy cười, mình đã mong rằng nắng đừng vội tàn, gió đừng vội trốn và Nhật Hưng đừng biến mất theo cơn mơ chóng qua.
Mình không nên thích Nhật Hưng, không nên để cảm xúc chi phối bản thân. Song, mình chẳng thể phủ nhận vì cậu ấy, mình muốn tỏa sáng.
- Kính thưa các quý vị đại biểu! Kính thưa các thầy cô giáo, các bậc phụ huynh và toàn thể các bạn học sinh trường THPT Chuyên Bảo Lộc.
Cha ông ta đã từng dạy "Nhất tự vi sư, bán tự vi sư" để bày tỏ lòng tôn sư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dau-tay-duong-phen/3593487/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.