21.01.21
- Khả Hân ơi, cậu có thể cho tớ mượn vở học bồi dưỡng hôm bữa được không?
Mình khẽ ngước lên nhìn người đối diện. À thì ra là lớp trưởng ưu tú đây mà.
Cậu ấy khá cao, đeo một cặp kính tròn, luôn mang dáng vẻ siêng năng, chăm chỉ học và cũng là một thành viên tiềm năng của đội tuyển.
Mình suýt thì quên mất tên cậu ấy là Khôi Trường vì dường như hai từ "lớp trưởng" đã trở thành một danh xưng gắn liền với cậu ấy.
- À nhưng hôm bữa học bài mới, có cần tớ giảng sơ sơ cho lớp trưởng không?
Cậu ấy có chút lưỡng lự, nhìn quyển vở bồi dưỡng rồi lại nhìn mình, mãi mới nói:
- Vậy thì làm phiền Khả Hân rồi.
Mình cũng thuộc dạng người có năng khiếu về giải thích nên rất tâm huyết khi giảng bài cho người khác. Dù những bài học ở đội tuyển khá khó, mình vẫn luôn cố gắng giảng theo ý hiểu của mình.
Mình nói liên hồi, đến mức không biết lớp trưởng có nghe được gì không, nhưng thấy cậu ấy cứ ngơ ngơ, lúc gật đầu lia lịa, lúc lại nhìn mình không chớp mắt.
Thoáng nghĩ do cậu ấy chưa hiểu lắm nên mới ngơ ngác như nai tơ như thế, nên mình càng ghi chú, giảng bài hăng say hơn. Phần nào cảm thấy cần nhiều sự suy nghĩ, mình đều nhắc đi nhắc lại rất kĩ càng.
- Cảm ơn Khả Hân nha, không ngờ cậu nói dễ hiểu như vậy.
Mình cười đầy tự hào, gật đầu tỏ ý "chị biết chị giỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dau-tay-duong-phen/3593471/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.