23.10.20
Hôm nay, mình đã chuẩn bị sách vở từ sớm, còn tranh thủ mua một ly trà dâu để qua phòng tự học ở trường, mình nghĩ thay đổi môi trường học tập sẽ phần nào giúp mình học hiệu quả hơn.
Đúng là một người biết nhìn xa trông rộng, mình hoàn thành hết bài tập toán chuyên thầy giao trong một nốt nhạc, viết thêm một bài văn nghị luận văn học nữa.
Buổi chiều ở trường học vẫn là một cái gì đó rất hoài niệm, phía sân thể thao rộn ràng tiếng cười nói của đám học sinh chơi bóng rổ, bóng chuyền. Còn dưới bóng cây xanh ngắt, nắng hắt nhẹ lên khuôn mặt vẫn luôn đáng ghét của ai kia.
Một bên Nhật Hưng đang đánh đàn guitar, ngón tay nhẹ nhàng lướt trên những dây đàn, một bên Trúc Quỳnh cất cao giọng hát, vừa trầm bổng lại vừa ngọt ngào. Mình không nói xạo, bầu không khí tràn ngập hơi thở thanh xuân ấy thật dễ lay động lòng người:
"Sau này năm con hai mươi hai sẽ thấy màu mắt của con thật xinh
Thấy giọng ca ngân nga trong vắt có khi lại khiến con rất đặc biệt
Và hãy nhớ, rằng trên đời này không ai phải giống ai
Nên là năm con hai mươi hai hãy sống hồn nhiên giống như mười hai."
Nghe một hồi, mình cũng lạc lối theo tiếng hát và tiếng đàn, đứng ngẩn ngơ, thả hồn đến tận những tầng mây lửng lơ trên vòm trời cao vời vợi.
- Ơ, Khả Hân hả? Cậu nghe tụi mình hát thế nào, có ổn không?
Mình cười tươi, vỗ tay, tấm tắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dau-tay-duong-phen/3593465/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.