19.10.20
Hôm nay là ngày thứ hai của một buổi sớm mùa thu, vài đám mây chập chờn trôi nổi trên bầu trời xanh ngắt tầng mây, chắc chúng thích mình hay sao ý. Đoạn đường từ nhà đến trường xa như thế mà chúng chạy theo bóng mình cho bằng được, đến khi bước chân vào cổng trường thì chỉ còn ánh nắng ban mai hắt nhẹ lên một bên tóc. Mình mỉm cười rạng rỡ, dắt bộ chiếc xe cub tàn tạ bố mẹ mua cho từ tận đời nào.
Sáng thứ hai phải mặc áo dài, bạn nữ nào trong trường mặc áo dài cũng xinh cả, tóc đen óng bay trong gió, mang theo hơi thở ngọt ngào của thanh xuân. Nhìn lại bản thân mới cảm thấy hổ thẹn làm sao, có khác nào lợn nái mặc đồ đâu.
Vừa nghĩ lại vừa lon ton leo cầu thang, đi bộ mấy tầng lầu giống như hình phạt dành cho mấy đứa lười vận động như mình. Cái cặp chất năm quyển sách, năm quyển tập, ti tỉ tài liệu và đồ dùng học tập càng khiến mình mệt mỏi, chân tay rã rời. Tại sao nhà trường lại bắt khối 10 học trên lầu? Tại sao vậy chứ?
Bỏ qua chuyện đó đi, mình muốn nói với các cậu một điều. Thật ra mình có một loại siêu năng lực, đó là siêu hậu đậu. Điển hình như việc mặc áo dài, đi cầu thang mười bước thì đến chín bước bị vấp, có năng khiếu dễ sợ luôn. Hôm nay còn đi đôi guốc cao tầm hai, ba phân, mình càng được dịp khoe siêu năng lực. Sau khi nghe thấy tiếng loa phát thanh thông báo học sinh lớp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dau-tay-duong-phen/3593458/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.