Hắn nhìn ta, trong mắt cuộn trào đau đớn, lại xen lẫn một tia không cam lòng:
“Quý thiếp của phủ Quốc công, còn tôn quý hơn chính thê của bao gia đình thường dân.”
“Hà tất nàng phải sớm kết luận như vậy?”
“Nàng cứ suy nghĩ cho kỹ.”
“Nghĩ xong rồi… hãy đến phủ Quốc công tìm ta.”
“Ta… chờ nàng.”
Cánh cửa khẽ khép lại, cắt đứt ánh sáng mỏng manh bên ngoài.
Mọi giằng co, toan tính, cùng chút vọng niệm vốn không nên sinh ra — đều tan biến trong khoảnh khắc ấy.
Ta không thắp đèn, chỉ ngồi lặng bên mép giường.
Trong bóng tối, nước mắt âm thầm tuôn rơi.
Khóc đủ rồi, ta lau khô nước mắt, bắt đầu thu dọn hành lý cuối cùng.
Trời vừa hửng sáng, ta xách một bọc đồ nhỏ, đẩy cửa căn nhà hẹp bước ra ngoài.
Chưa đi được mấy bước, đã bị nha hoàn của Đại tiểu thư chặn lại.
“Hà cô nương, Đại tiểu thư muốn gặp.”
Tim ta chợt thắt lại, nhưng vẫn phải theo nàng ta đi.
Trên đường, ta hỏi khẽ:
“Đại tiểu thư gọi ta, là có chuyện gì sao?”
Nha hoàn cúi mắt, đáp gọn:
“Cô nương đến rồi sẽ biết.”
Trong phòng, Sở Dung Vi đang ngồi bên cửa sổ, tự tay pha trà.
Ta quỳ xuống hành lễ, nàng không lập tức gọi ta đứng dậy, mặc cho ta quỳ ở đó.
Cho đến khi một chén trà vừa pha xong, làn hơi nóng lướt nhẹ qua gò má ta.
“Nếu đã quỳ đủ rồi, thì đứng lên đi.”
Nàng xoay chén trà trong tay, hỏi nhàn nhạt:
“Thu dọn hành lý, là định đi đâu?”
Ta cụp mắt:
“Bẩm Đại tiểu thư, nô tỳ…
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dau-chan-tren-tuyet/5243520/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.