Ta liếc sang Hành Tri bên cạnh, ánh mắt thoáng hiện một tia tủi thân.
Sở Dung Vũ tức tối, bưng chén trà lên định hắt thẳng vào ta.
Trong lòng ta kinh hãi tột độ, lại nghe Hành Tri khẽ ho một tiếng.
Nàng ta quay đầu, bắt gặp ánh mắt như có như không của hắn, cùng áp lực từ vị đích tỷ Sở Dung Vi đang ngồi phía trên.
Cuối cùng nàng ta cười lạnh một tiếng, nghiến răng uống cạn chén trà trong tay.
“Được! Rất tốt, Hà Nhược Vi, ngươi cứ chờ đó cho ta!”
Nàng ta hất tay áo quay về chỗ ngồi, hơi thở vẫn còn gấp gáp.
Buổi trưa, tiên sinh mãi vẫn chưa tới.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Cuối cùng có nô bộc vào truyền lời, nói tiên sinh đau bụng không dứt, buổi học chiều giải tán.
Học trò xì xào bàn tán.
“Tiên sinh sao vậy?”
“Không rõ, nghe tiểu tư đưa t.h.u.ố.c nói lẩm bẩm, hình như ăn phải thứ gì không sạch, tiêu chảy dữ dội…”
Đám người dần tản đi.
Ta như thường lệ nấn ná đến cuối, trong lòng tính toán thời khắc, ôm sách cúi đầu đi về phía tiểu thư các bên cửa tây.
Tới chỗ khu vườn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dau-chan-tren-tuyet/5243515/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.