Một kẻ khác dùng quạt tròn khẽ hất lên một lọn tóc của ta.
“Sao không nói gì? Câm rồi à?”
“Cũng phải thôi, thứ tiện t.h.a.i hèn mọn, biết được mấy chữ đã là ân huệ trời ban, còn học nói làm gì?”
Sở Dung Vũ rốt cuộc cũng chậm rãi bước tới, như đang xem trò hay, thong thả thưởng thức dáng vẻ lúng túng của ta.
Nàng ta cầm lên một miếng bánh hoa hồng tinh xảo, lắc lư trước mặt ta.
“Muốn ăn không?”
Rồi cố ý buông tay.
Chiếc bánh rơi xuống chiếc bàn thấp, vỡ nát.
Vụn bánh b.ắ.n tung tóe, rơi cả lên bài tập ta khó khăn lắm mới viết xong, giấy lập tức loang ra một vệt dầu.
“Ây da, trượt tay rồi.”
Nàng ta giả bộ kinh ngạc, nở nụ cười ngọt ngào.
“Dù sao ngươi cũng chưa từng ăn loại điểm tâm ngon thế này đúng không? Thưởng cho ngươi đấy, còn không mau tạ ơn bản tiểu thư?”
Ta hít sâu một hơi, vành mắt đỏ hoe, giọng nghẹn lại vì cố kìm nước mắt.
“Nhị tiểu thư thân phận tôn quý, hà tất cứ phải làm khó một nô tỳ nhỏ bé như ta.”
“Bài tập này là giấy do mẫu thân ta thức đêm thêu thùa, tích cóp tiền mới mua được, ta đã viết rất lâu mới xong.”
Nước mắt rơi xuống mặt giấy, làm loang ra một vệt mực nhỏ.
Vừa đáng thương, vừa cô độc, không nơi nương tựa.
Sở Dung Vũ cười lạnh một tiếng:
“Làm khó ngươi? Ngươi cũng xứng sao!”
“Bản tiểu thư ban cho ngươi điểm tâm là coi trọng ngươi, ngươi còn bày đặt làm bộ làm tịch?”
Nàng ta đột ngột vươn tay, hất mạnh hồ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dau-chan-tren-tuyet/5243512/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.