Ta càng cúi đầu biện bạch như thế, lửa giận của Sở Dung Vũ lại càng bốc cao.
“Ngươi cũng xứng để bản tiểu thư tha tội sao?”
“Một ả tiện chủng do ma ma hạ đẳng sinh ra, khoác lên người mảnh vải rách liền tưởng mình là tiểu thư thật rồi?”
“Còn dám mơ tưởng tới Hành Tri ca ca? Ta thấy ngươi đúng là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, mê muội đến phát điên rồi!”
Nàng ta đột ngột đẩy mạnh ta một cái, quay sang ra lệnh cho bà t.ử phía sau.
“Đánh cho ta! Đánh nát cái khuôn mặt hồ mị này đi! Ta xem ngươi còn lấy gì để câu dẫn người khác!”
Bà t.ử bước lên, bàn tay thô to xé gió giáng xuống.
Ta co người lại, dùng tay che đầu che mặt, t.h.ả.m thiết cầu xin.
“Nhị tiểu thư tha mạng! Nô tỳ thật sự không dám có ý niệm vượt phận!”
“Nô tỳ thậm chí còn không biết vị công t.ử ấy là ai, chỉ là muốn tỏ lòng cảm tạ, sao dám sinh tâm khinh nhờn.”
Sắc mặt Sở Dung Vũ xanh mét, nàng ta rút từ tóc xuống một chiếc trâm hoa lệ, từng bước ép sát.
“Còn dám cãi nữa! Xem ra không cho ngươi nếm chút lợi hại, ngươi không biết thế nào là tôn ti!”
“Hôm nay ta sẽ rạch nát khuôn mặt này của ngươi, xem ngươi còn lấy gì mà giả vờ đáng thương!”
Ta nước mắt giàn giụa, hoảng sợ lùi lại phía sau.
Ngay lúc mũi trâm sắp đ.â.m xuống, một giọng nói thanh lạnh vang lên từ phía sau.
“Ai ở đó?”
Động tác của Sở Dung Vũ cứng đờ lại.
Nàng ta hiển nhiên đã nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dau-chan-tren-tuyet/5243510/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.