Kỷ Viêm lái xe đến nơi. Quán bar trông khá là nhỏ. Theo thói quen thường ngày của chúng bạn, hắn nhìn thoáng qua đã thấy vị trí của Thi Hạo. Hắn đi tới, nghe thấy Thi Hạo rủa: "Anh hai à, anh tính làm hoà thượng thiệt hả?"
"Khỉ gió, mày thấy hoà thượng nào theo đuổi tình yêu chưa?" Hôm nay tâm trạng tốt nên Kỷ Viêm chỉ nhướng mày ngồi xuống sô pha.
Hai người chạm ly với nhau. Thi Hạo uống xong thì chép miệng, hỏi: "Mày... đổ thật rồi?"
Thi Hạo là bạn nối khố của Kỷ Viêm. Hai người chơi thân với nhau từ khi còn học mẫu giáo. So với nhân vật kiệm lời như Kỷ Lê Chu thì Thi Hạo để lại dấu ấn sâu sắc hơn trong quá trình trưởng thành của Kỷ Viêm.
Cậu biết tính hắn, cũng hiểu Kỷ Viêm không thích nói chuyện về mình. Nhưng nhìn cách sống của Kỷ Viêm mấy ngày qua, cậu muốn tìm dịp nào đó chỉ có hai người hỏi cho ra nhẽ.
Kỷ Viêm nhìn Thi Hạo thông qua chiếc ly thuỷ tinh. Hắn khẽ cụp mắt, uống nốt phần rượu còn lại. Đoạn hắn cất chất giọng trầm thấp: "Ừ."
Đùa? Anh em nối khố nhà mình đổ gục trước một người đàn ông là chuyện lớn cỡ nào chứ?
"Khoan, từ từ." Thi Hạo cau mày. "Mày định ở với Bác sĩ Đường suốt đời thật hả?"
Kỷ Viêm gõ đáy ly vào mặt bàn. Sau đó hắn đặt nó xuống, cười tự giễu: "Còn phải xem người ta có chịu không đã."
Cậu út nhà họ Kỷ có bao giờ thế này đâu? Trong đôi mắt ảm đạm phủ kín hoài nghi về bản thân. Dù tận mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dau-cham-cau/1061284/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.