Đường Duy đã không gặp Kỷ Viêm ba ngày, vốn tưởng rằng đó là vài lần ngoài ý muốn trong tuần đầu tiên về nước. Ngờ đâu hôm nay vừa tan làm, anh đã trông thấy Kỷ Viêm ở bãi đỗ xe.
Kỷ Viêm khoác chiếc áo mỏng bên ngoài áo phông trắng. Lúc nhìn thấy Đường Duy, hắn ấn diệt điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay. Kỷ Viêm đi về phía anh với khoé miệng cong cong: "Bác sĩ Đường."
"Trùng hợp vậy?" Đường Duy nâng kính lên.
Trùng hợp gì chứ, nếu đã xuất hiện ở đây thì làm gì có khả năng trùng hợp.
Như biết anh muốn tránh điều gì, Kỷ Viêm cười nói: "Không trùng hợp. Em chờ Bác sĩ Đường lâu rồi."
"Có việc gì sao?"
"Để cảm ơn Bác sĩ Đường giữ Miểu Miểu, mời anh bữa cơm." Kỷ Viêm nói, giọng trầm thấp.
"Không cần đâu." Đường Duy từ chối, sợ rằng Kỷ Viêm mượn lý do khác bèn nói tiếp. "Kỷ Viêm tặng quà rồi."
Kỷ Viêm như đã đoán trước, ngay cả cái cớ cũng chuẩn bị sẵn: "Đó là em tặng. Giang Nhạn Tuyết biết anh giữ Miểu Miểu nên dặn em phải mời bữa cơm."
"Nếu Bác sĩ Đường không chịu, Giang Nhạn Tuyết nhất định đích thân mời."
Nhắc đến chuyện này Đường Duy lại đau đầu. Gia đình Kỷ Viêm đã biết mối quan hệ hai người, nhưng thực ra lại không phải hoàn toàn như lời hắn nói. Anh chẳng biết sau này nên cư xử thế nào với người nhà Kỷ Viêm nữa.
Dựa vào sức khoẻ của Kỷ Miểu Miểu, về sau chắc chắn còn phải gặp lại.
Nhưng trốn được nhất thời chứ không trốn được mãi mãi. Hiện tại anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dau-cham-cau/1061283/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.