Kỷ Viêm xoa huyệt thái dương, mở ứng dụng gọi người lái thay. Đoạn hắn đặt điện thoại xuống, ngả người ra ghế cách mệt mỏi. Hắn cố chấp cho rằng lần chia tay này với Đường Duy không khác gì những lần trước. Hắn thừa nhận mình thích Đường Duy, nhưng không đồng nghĩa chẳng thể chia tay. Nếu Đường Duy bỏ hắn, vậy hắn nên đón nhận một cuộc sống mới. Đau khổ và sướt mướt cho tình cảm chẳng phải là phong cách của hắn.
Kỷ Viêm nghe thấy tiếng ai gõ cửa. Hắn ngước mắt lên thì trông thấy người lái thay. Kỷ Viêm mở cửa xuống xe, ngồi vào hàng ghế sau.
"Chào anh. Xin hỏi có phải anh về địa chỉ trong app không ạ?" Người lái thay hỏi.
"Ừm." Kỷ Viêm khẽ nhắm mắt.
Người lái thay duy trì tốc độ ổn định, không hề có tí xóc nảy suốt chặng đường về. Trong xe thật yên tĩnh, Kỷ Viêm gắng gượng giữ lấy một sợi dây tỉnh táo. Đến khi hắn cảm thấy cơn buồn ngủ đang dần dần nhấn chìm lấy mình thì người lái thay bảo: "Thưa anh, tới rồi ạ."
"Được. Cảm ơn cậu."
Kỷ Viêm ngồi nghỉ thoáng chốc, đoạn chầm chậm bước xuống xe. Hắn loạng choạng lên lầu dựa theo bản năng, sai hai lần mật khẩu mới có thể mở cửa. Khoảnh khắc ánh đèn vụt sáng là khi Kỷ Viêm sực tỉnh —— Đây là nhà của Đường Duy.
Địa chỉ trong ứng dụng gọi người lái thay mặc định là nhà anh. Lần thứ nhất hắn nhập sai mật khẩu cũng vì đó là nhà anh. Ngay lúc Kỷ Viêm đang nghĩ xem phải làm gì, Đường Duy mặc đồ ngủ xuất hiện trong tầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dau-cham-cau/1061274/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.