Tan biến.
Hay đi ngắm biển. Hồi cô còn nhỏ, vào hè, đảo xanh nóng bỏng. Bước trên con đường núi nắng chói chang. Như hai đứa trẻ thơ ngây cởi trần. Cô mua coca lạnh tại hàng quán nhỏ bên đường. Bố bắt được con bướm to cánh màu xanh sẫm đưa cho cô, nhốt nó vào cái lọ rỗng.
Trên tấm hình, cô cắt tóc ngắn, má tròn hây hây. Cô đứng trong ráng chiều, ngắm biển. Bố chụp hình cho cô. Chụp rất nhiều hình đen trắng. Trên mỗi tấm hình, cô đều cười rất tươi. Đôi mắt sáng, hàm răng to và trắng. Trên gương mặt cô, bố đã nhìn thấy cái bóng vô cảm. Như một kiểu quyết chiến với hiểm nguy và tự do.
Nhiều năm sau, trên những tấm hình đen trắng bố chụp, cô nhìn thấy được cái mùi ẩn chứa trong đó. Nỗi đau thương của bố.
Khi rời bỏ thành phố này, cô cầm lấy chiếc vé mà số phận đưa cho. Đó là chiếc vé một chiều. Sau đó, cô luôn dừng lại ở những thành phố lạ. Thành phố rất lớn, như thể những hang động. Không có tuổi thơ. Cũng không có ký ức. Cứ như vậy cô chìm nghỉm trong đám đông lạ lẫm, không ai có thể kể ra lai lịch và quá khứ của cô, trừ phi tự cô muốn nói. Như thế dù rất nhiều người xuất hiện, muốn sống cùng cô, cũng không thể giữ cô được. Trừ phi cô tự nguyện.
Vì tình cảm đã từng tràn trề và mãnh liệt như thế. Nên trong đêm tối mới có thể nảy nở những tưởng tượng và hồi ức như đoá hoa.
Không có ai đứng trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-tuong-vy/21515/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.