“Theo dõi cho ta!” Ngưu Hữu Đạo không giải thích nguyên nhân mình đa nghi, tóm lại là không thể tiêu trừ lo nghĩ lúc trước, hắn vẫn phải lưu tâm một chút.
Ngưu Hữu Đạo nói vậy, người Nam Châu muốn không nghĩ cẩn thận cũng khó, ánh mắt nhìn Nhan Bảo Như cũng thay đổi.
Một nhóm người, nay đã thêm một, tiếp tục tiến lên.
Không bao lâu sau lại có người ngăn cản. Lần này không phải một nữ nhân xinh đẹp mà là một nam nhân. Là một ông ta đầu cõng kiếm.
Giống nhau là, lai lịch của ông ta đầu cũng không nhỏ, cao thủ xếp hạng thứ sáu trong Đan Bảng, Vu Chiếu Hành!
Vẫn là trưởng ông ta Tiêu Dao Cung Sơn Hải ra mặt tra hỏi: “Vu Chiếu Hành, cớ gì cản đường?”
Vu Chiếu Hành nói: “Ở cái nơi quỷ quái này một mình cả năm cũng không phải chuyện gì, vẫn là tìm vài người cùng đi thì tốt hơn, có vài việc lặt vặt không cần tự mình ra tay. Ta chờ ở đây, gặp đoàn nào sẽ tham gia vào đoàn đó, nếu không chê thì tính thêm ta vào. Các ngươi yên tâm, mấy thứ linh chủng này không có tác dụng gì với ta.”
Ông ta nói vậy, Sơn Hải không phản bác được.
Tu sĩ Yên quốc nhìn nhau. Đối phương nói không khác gì mấy Nhan Bảo Như, chỉ là, có vẻ khá trùng hợp, đều là cao thủ xếp hạng cao trong Đan Bảng. Hai người họ đã bàn bạc trước sao?
Đừng nói là bọn họ, ngay cả Nhan Bảo Như cũng không nhịn được mà sượng mặt kỳ quái, dở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-quan/3565558/chuong-1126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.