Xét theo một góc độ nào đó mà nói, lần này triều đình ra tay tuyệt đối có phần thắng.
Tổn thất nhiều nhân thủ như vậy, Ngưu Hữu Đạo thở ra một hơi, nói với Chưởng môn ba phái: “Không hề nghi ngờ, lần này triều đình đã làm được chuyện tốt. Chư vị, các người nói phải làm sao bây giờ? Là nén giận hay là ăn miếng trả miếng?”
Quản Phương Nghi thầm nghĩ không ổn. Bà ta biết lần này Ngưu Hữu Đạo quyết tâm muốn ngạnh kháng với triều đình một lần. Nói như vậy, có vẻ như hắn muốn ăn miếng trả miếng với triều đình!
Ba vị Chưởng môn nhìn nhau. Người ta đã không chiếm được tiện nghi, vậy thì coi như xong, còn có thể như thế nào? Ăn miếng trả miếng, chúng ta không phải là đối thủ.
Hạ Hoa sờ lên vết thương trên vai, nhìn Ngưu Hữu Đạo, hỏi dò: “Đạo gia, ý của ngươi muốn thế nào?”
Hai tay Ngưu Hữu Đạo đỡ kiếm, hất mặt cười lạnh: “Người ta đã đánh đến cổng nhà chúng ta, sao có thể mặc kệ không lên tiếng chứ? Bọn họ đã thích đánh, chúng ta phụng bồi thôi. Lần này, nếu không cho bọn họ nếm thử tư vị thích bị đùa là gì, bọn họ còn tưởng chúng ta là quả hồng mềm, muốn bóp thế nào thì bóp. Hầu tử!”
Viên Cương tiến lên một bước: “Đạo gia!”
Mười ngón tay Ngưu Hữu Đạo gõ vào thân kiếm: “Lá gan của Tiết Khiếu không nhỏ, phạm nhân ta đưa qua, triều đình còn chưa tra xét, y đã dám thả. Lập tức đưa tin cho Vương gia, tiến hành khiêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-quan/3565300/chuong-868.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.