Ngưu Hữu Đạo:
“Ý của ông là, ta rời khách sạn, nàng ta mới ra ta có phải không?”
"Không không không."
Ngô Không liên tục xua tay phủ nhận, phát hiện vị này thật phiền nhiễu.
“Ý của ta là, nếu chưởng quỹ Cao thật sự có ý đồ, nàng ta cũng không cần phải chạy tới tìm huynh đệ.”
Ngưu Hữu Đạo:
“Vậy phiền ông giải thích một chút, vì sao nàng ta nói sao cũng không chịu chứng minh?”
Ngô Không muốn nói, nhưng vừa nghĩ xong lại thấ mình không cần lắm mồm, than thở:
“Ngưu huynh đệ, chuyện này huynh đệ hỏi ta, ta cũng không rõ, bảo ta phải trả lời thế nào?”
Cao Mộc Lan:
“Ngưu huynh đệ, ta nói rồi, đợi ta báo về sư môn, sau khi chắc chắn sẽ cho ngươi một câu trả lời.”
Ngưu Hữu Đạo lạnh lùng liếc nàng ta:
“Nếu ngươi không sợ chết thì thử rời khỏi khách sạn xem, xem xem khách sạn này có mặc kệ kẻ muốn giết ta rời đi hay không!”
Cao Mộc Lan nổi giận:
“Muốn tăng tội cho, lo gì vô kế (*). Ngưu Hữu Đạo, ta có lòng tốt cảnh tỉnh để ngươi cẩn thận, ngươi lại vô lễ như thế. Đừng khinh người quá đáng!”
(*Hán Việt: Dục gia chi tội hà hoạn vô từ. – Cổ ngữ.
Dịch nghĩa: “Muốn gia tăng tội cho, lo gì không có tiếng nói”, nghĩa là muốn đổ tội cho người khác rất dễ)
Ngưu Hữu Đạo lạnh nhạt nói:
“Có phải đổ thêm tội cho ngươi hay không, trong lòng ngươi tự rõ ràng hơn ai khác. Để lại bút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-quan/3564698/chuong-266.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.