Đó là một ngày đẹp trời, Cáo nhỏ xúng xính đầm hồng, giả ngây thơ mà kéo ống quần Phong Triệu, môi bĩu bĩu ra vẻ khinh bỉ bố mình
"bố yếu sinh lý đúng không? Tại sao con biết nói rồi mà ba ba chưa mang em con ra? A Trư cùng bàn con khoe là mẹ bạn ấy đẻ cho bạn ấy hai đứa em rồi".
Phong Triệu mặt đen lại. Không đem em đến cho con nhóc này là nó nói bố nó yếu sinh lý. Anh bẹo má Cáo nhỏ "ngoan, bố đang ra sức cày cấy đây, có trách thì trách em con lâu nảy mầm ấy".
Cây người ta trồng một tuần là nhú, còn anh phải được sự chấp thuận của lão bà mới có thể trồng được, còn về phần lên mầm... chắc phải 'săn sóc' hơn.
"Anh làm cái l... ưm...", Khổng Di bị hôn đột ngột mà cáu kỉnh, cậu muốn đẩy anh ra nhưng liền phát hiện Phong Triệu đang dùng sức ôm chặt thắt lưng cậu.
Anh tách khớp hàm của Khổng Di, vươn lưỡi luồn vào trong khoan miệng ấm áp, tìm đến lưỡi cậu mà dây dưa trao đổi mật ngọt. Có vị tanh của máu, anh nhẹ cau mày thả Khổng Di ra liền bị cậu giữ vai, lưỡi liếm vết máu bên khoé môi anh, Khổng Di nhếch môi cười "tập kích bất ngờ hả? Chưa uống thuốc đúng không?".
"Em là thuốc của anh", thổi nhẹ khí bên tai Khổng Di, tay anh luồn vào quần ngủ của cậu, xoa nắn hai cánh mông đẫy đà đầy đặn. Phong Triệu cúi đầu, hé môi mút lên cần cổ trắng nõn.
Mặt cậu đỏ bừng như cà chua chín, mím chặt môi che lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-mo-tong-tai-lay-than-bao-dap/1165442/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.