"Tôi chưa hiểu lắm", Phong Triệu đỡ trán.
"Đây là thế giới của em, lão công ạ, em bị hại chết và hồn thì nhập vào thân xác này", Khổng Di ra dấu suỵt, đi ra cửa đón khay gỗ đựng vằn thắn cùng trà ấm, bưng vào.
Rót trà ra chén, "mời anh dùng", cậu cười nói.
Bị dằn vặt cả ngày khiến Phong Triệu đói bụng, anh quyết định vứt những chuyện khó hiểu ra sau đầu, cùng Khổng Di dùng bữa trước rồi tính sau.
"Cái lần em hôn mê trong bệnh viện là hồn em trở về đây, A Thước cũng giống em, sống ở thời này, cậu ấy xuyên về để cứu em trở lại, lúc đó chúng em đã trầm mình xuống sông để có thể trở về nên có lẽ thân xác ở thế giới này mất hết"
Phong Triệu bình tĩnh nhấp trà dù trong lòng là bão vũ gió to gào thét.
"Em biết cách trở lại không?"
Cậu bất lực lắc đầu.
"Em biết cách sống sót ở thời này không?"
Cậu liên tục gật đầu.
"Tốt, tôi sẽ cùng em sống sót đến khi thằng bạn tôi cùng A Thước về đây cứu chúng ta".
Đầu tiên là tìm chỗ làm thuê. Lão bản khách điếm nhìn thấy hai nam nhân hảo soái hỏi xin làm phụ bếp và tạp vụ thì lập tức gật đầu lia lịa.
Đúng là có sắc thì có quyền...
Lương thì tính theo ngân lượng, phòng ở cho nhân viên thì ở phía sau hậu viện, đơn giản gọn gàng. May mắn nhất là đi xin việc được ở nơi hoà nhã.
Từ lúc Khổng Di và Phong Triệu đến khách điếm làm thì nữ nhân cũng kéo đến dùng thiện hoặc ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-mo-tong-tai-lay-than-bao-dap/1165441/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.