Lại là nhà kho chứa hàng ở ngoại ô thành phố.
Nam nhân phất tay sai đàn em khép cửa nhà kho, bản thân không thèm nhìn kẻ đang bị nhốt trong góc, đến chiếc ghế bành quen thuộc, thong thả nhận điếu thuốc từ tay thuộc hạ, chờ châm lửa, chậm rãi hút thuốc.
"Đại ca tính xử lý tên này thế nào?", một người lên tiếng đầu tiên, như gợi chuyện cho mọi người nhao nhao.
"Đại ca đại ca! Em có thể rạch khuôn mặt bất phân nam nữ này không?", có tiếng người khác xen vào.
"Đại ca! Khuôn mặt xinh đẹp này mà bị phá hủy thì tiếc lắm!", tên đầy tớ nào đó siết chặt cằm của Quan, ép ngẩn mặt lên.
"Đại tẩu của mày bị nó làm cho câm hên chưa điếc luôn, tao không sai mày một nhát xẻo luôn lưỡi nó là may lắm rồi", nam nhân thong thả bắt chéo, nhẹ thả khói thuốc, "tao muốn nó đau chậm, chứ đau một lần, đâu có vui".
Tên đầy tớ rợn cả sống lưng, đẩy Quan ngã xuống đất, đứng dậy, phủi bụi trên áo, tiện tay đạp Quan một cái "mày cầu nguyện cho mạng của mày cũng vô dụng thôi con!".
Nam nhân nhếch môi nhìn đàn em đang vô cùng hứng thú với Quan.
"Đại ca chúng mày tính chơi luật cũ của hẻm số 10, chúng mày thấy sao?"
Cả đám người mắt lập loè ánh sáng, luật cũ hẻm số 10. Nhất phế nhì hiếp tam trói thả về.
Quan bị lôi ra giữa nhà kho, dù nó muốn phản kháng, giãy dụa cũng chẳng thể thoát khỏi dám đàn em vai u thịt chắc cơ thể vạm vỡ của nam nhân.
"Thả tôi ra!",
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-mo-tong-tai-lay-than-bao-dap/1165439/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.