Trong hào môn thế gia, chỉ có thể bồi dưỡng một đứa con trai thành người thừa kế, kế thừa và gánh vách công ty, gia tộc thay cho cha ông.
Từ lúc sinh ra đời, nó biết, cha và ông thích anh trai nó hơn. Mẹ nó thường nói, anh trai không phải người thừa kế thích hợp, mẹ sẽ lén chút bồi dưỡng nó để lật đổ anh trai.
Lật đổ anh trai. Lật đổ anh trai.
Trước khi xuôi tay, mẹ đã khóc thật lâu vì nó vẫn chưa đủ năng lực để cha và ông chấp thuận.
"Tao sẽ nhường mày cái ghế người thừa kế, đổi lại mày phải giúp tao, trốn khỏi móng vuốt của lão già lắm râu!"
"Thế còn Phong Triệu? Anh tính làm thế nào?", Quân lạnh nhạt nhìn anh trai.
"Đầu tiên là dựng lên giấy tờ giả bệnh chết bên đất khách quê người, còn về phần anh ta? Ôi giời, thứ gì là của mình thì mãi là của mình thôi! Tao có sống chết như nào thì anh ta vẫn hướng về phía tao"
Hướng về phía Quan? Nực cười, Quân chống tay che mắt lại, nó đang ở nhà chính, chỉ còn cha bị bệnh hành hạ, người hầu tín phúc và lão quản gia.
Nên hay là không? Chỉ vì được thừa kế nên hết lần này đến lần khác lại bao dung, ủng hộ anh trai, làm trò ngu xuẩn cũng vì anh trai, bị lời nói ngu xuẩn của anh trai kích thích mà tạo nghiệt lung tung.
Đến cuối cùng nó lại nhận ra nó yêu anh trai mình.
Làm sao để chuộc lỗi? Làm sao để anh trai quay đầu hối cãi?
[...]
Quan đang dạo phố cùng phu nhân. Điện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-mo-tong-tai-lay-than-bao-dap/1165438/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.