Ngay cả một cây đuốc Quỷ ảnh cũng không thắp, cứ như vậy dẫn chúng tôi đi ra khỏi sơn động. Chúng tôi theo triền núi đá lớn kia mà leo lên. Bàn Tử mặc quần áo vào, cổ áo đầy những bùn. Hắn mệt mỏi mắng chửi, dùng tay ra hiệu với tôi nhiều lần, hỏi tôi có muốn khống chế hắn ta không, tôi lắc đầu. Quỷ ảnh này trình độ di chuyển nhanh nhẹn, luôn luôn giữ khoảng cách nhất định với chúng tôi, làm cho tôi có cảm giác vô cùng mãnh liệt rằng – cho dù hắn không lành lặn thì thân thủ cũng phải hơn chúng tôi một bậc.
Thử nghĩ, người này chờ đợi trong núi một thời gian dài như vậy không đi ra, hiểu nhiên là đối với tất cả mọi thứ trong cuộc sống đều có cảnh giác, khả năng nhìn thấy lão bằng hữu có thể nới lỏng cảnh giác. Đừng nhìn hắn như không để ý tới, trong lòng hắn nhất định vẫn cảnh giác rất cao, xác suất Bàn Tử gây khó dễ cho hắn ta không lớn.
Tôi có thời gian cùng Bàn Tử nói chuyện, thấy Quỷ ảnh không đế ý, tôi liền đem chuyện đã xảy ra lúc ấy nói cho anh ta nghe một lần. Bàn Tử nói :”Thế quái nào, Bàn gia tôi buộc rất chặt rồi, hắn ứng phó sao được vậy? Không thể tưởng được người tên kia bôi toàn dầu à. Mặt ngài không có việc gì chứ?
“Có lẽ trên người hắn mang theo tiểu đao” Tôi đáp, “Chúng ta không lục soát người hắn là một sai lầm. Thời gia quá gấp”
“Là súc cốt.” Quỷ ảnh quay đầu lại nói, hắn ở rất xa chúng tôi, nhưng hiển nhiên vẫn nghe được rõ ràng. :”Ngô Tam Tỉnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-mo-but-ky/2948589/quyen-8-chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.