Tiểu Hoa gọi những người kia tới, đem bản Phong Cách Lôi và đồ hình lấy được từ trên bụng Bàn Tử rải lên túi chống nước, đối chiếu từ bản vẽ và đồ hình có thể thấy hai bên hoàn toàn không có điểm chung nào cả. Căn cứ vào bản đồ được đi của Bàn Tử có thể suy ra rằng, trong tầng nham thạch của ngọn núi này tồn tại một hệ thống khe nứt tự nhiên vô cùng phức tạp, như một mạng nhện giăng ra, trong đó có một đường thông tới chỗ Muộn Du Bình. Mà Muộn Du Bình bọn họ là theo bản Phong Cách Lôi này tiến vào, nói cách khác, khe đá trong sơn thể này và tuyến đường trong Phong Cách Lôi tương thông với nhau.
Tôi không biết Bàn Tử dựa vào cái gì lại có thể tìm được con đường chính xác trong vô vàn lối rẽ đó, có thể là do anh ta may mắn, hoặc do anh ta thử từng đường từng đường một. Nhưng rõ ràng là thông qua khe đá này để tìm Muộn Du Bình là lựa chọn tốt nhất hiện nay.
Điều này có nghĩa là tôi lại phải tiến vào cái không gian chật hẹp kia, trước đây tôi từng hơn một lần thề rằng từ nay về sau sẽ không bao giờ bắt mình phải tiến vào nơi đó lần nữa. Nhưng ông trời thường hay trêu ngươi, thế mới biết cái gì gọi là thân bất do kỷ (hoàn cảnh đưa đẩy).
Tiểu Hoa nói:” có mấy điểm cần phải lo lắng, ví như là, Bàn Tử rốt cuộc đã bị nhốt trong cái khe đá kia bao nhiêu ngày? Xem ra mới vật vã vài ngày,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-mo-but-ky/2948552/quyen-8-chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.