Chúng tôi thu dọn đồ đạc, lảo đảo bò trở lại thạch thất, lập tức liền thấy được chỗ thay đổi.
Trên vách đá của thạch thất tôi thấy những hốc đá chứa cổ thư xuất hiện biến hóa. Có vài phù điêu từ bên trong hốc đá được đẩy ra, lại có vài chỗ không có gì.
Toàn bộ vách đá biến thành một bức đồ hình được ghép lại hết sức kỳ quái, mảnh có mảnh không, chỗ trống vẫn hoàn trống.
“Đây là đáp án chính xác sao?” tôi lầm bẩm.
Tiểu Hoa ngã ngồi trên mặt đất, vặn nắp chai rượu uống lấy vài ngụm:” Phí công chúng ta vật lộn lâu như vậy, đáp án này nhìn qua thực chất cực kỳ là đơn giản.”
“Có ý gì vậy chứ?” tôi ghé sát vào nhìn.
Hắn trầm mặc không nói gì, tôi muốn suy nghĩ tiếp nhưng lại thấy không còn chút khí lực nào, đầu óc hoàn toàn bất động.
Trầm mặc một lát, hắn xoa huyệt thái dương rồi lên tiếng:” Có nghĩ tiếp cũng vô dụng thôi, tới bước này rồi kỳ thật chúng ta cũng chẳng còn liên quan gì nữa. Đây là gợi ý từ bên Quảng Tây kia, nếu có thể đây là kết quả duy nhất rồi. Chúng ta thử nhớ lại toàn bộ quá trình, xem có gì sơ suất không, nếu không thì cứ thế mà gửi đi thôi.”
Tôi hiểu ý hắn, “gợi ý” chúng tôi có được, lại cách nơi tiến hành tới cả nghìn dặm, không ở hiện trường nên chúng tôi có muốn lo lắng tiếp cũng là vô dụng.
Vì thế đành ngồi xuống, hai người trong lòng chậm rãi nhớ lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-mo-but-ky/2948510/quyen-7-chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.