Editor: Yoo Chan
Beta: Thanh Du
~0O0~
“Mọi người chớ nói chuyện, rắm cũng không được thả” Bàn Tử thì thàorất khẽ với chúng tôi: “Mọi người tìm xem xung quanh có khối nham thạchnhô ra hoặc khe băng nào đó không, chúng ta gặp rắc rối to rồi.”
“Không thể nào” Lang Phong ngây người tại chỗ: “Tôi đã tính toán phân lượng rất chuẩn …”
Hoa hòa thượng bịt miệng Lang Phong lại, ý bảo chuyện đó nói sau. Mọi người đều ướt đẫm mồ hôi, vừa nhìn lên đỉnh đầu, vừa rón rén đeo đámtrang bị của mình lên lưng, tìm kiếm khắp xung quanh xem có chỗ nào lánh nạn được không. Tầng tuyết phía trên cũng không dày lắm, cho dù tuyếtlở cũng chỉ sụp xuống một khoảng nhỏ. Nhưng chỗ chúng tôi đang đứng quá“đắc địa”, cách vết nứt gãy một quãng không xa, nếu tuyết ào ào đổxuống, chúng tôi rất dễ bị chôn vùi trong đó. Phía dưới lại là sườn dốcđứng cao chót vót, chẳng đào đâu ra chỗ để trốn.
Cách tốt nhất lúc này chính là như BànTử nói, tìm một khối đá núi nổi lên mà trốn bên dưới hoặc là tìm một khe băng, nhưng những cách này đều học từ phim “Vertical limit”, chẳng biết trong thực tế nó có hữu dụng hay không.
( Phim Vertical Limit )
Nơi chúng tôi đang đứng là một khối đá trần trụi bằng phẳng, tránh ởbên dưới vẫn bị tuyết quất thẳng vào mặt. Bàn Tử chỉ chỉ sang tảng đãcực lớn, hình dạng tựa như quả hạch đào bên cạnh, mặt dưới của nó tạovới đá núi một cái hốc, khá phù hợp để tránh tuyết lở.
Sườn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-mo-but-ky/2947933/quyen-4-chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.