Editor: Cơm Nắm Nướng Chảo
Beta: Thanh Du
~0O0~
Trải qua hai ngày bôn ba, chúng tôi rốt cuộc đã tới sông băng nằmtrong khe núi Tiểu Thánh. Trên đầu ai nấy đều bám đầy tuyết vụn, mệt nhừ tử. Nhưng vào lúc nắng chiều ngả về tây, đứng từ trên cao phóng mắtnhìn ra xa, phong cảnh xung quanh lại khiến chúng tôi say mê ngây ngất.
Nhưng hành động của Muộn Du Bình lúc này lại khiến chúng tôi kinhhãi. Chẳng ai hiểu vì sao hắn lại quỳ rạp trước núi tuyết mà hành đại lễ hết sức kính cẩn đến thế, tựa như hắn có một thứ cảm tình đặc biệt đốivới ngọn núi kia vậy.
Bái lạy xong xuôi, hắn liền trở về với vẻ mặt “xong chuyện rồi cócquan tâm gì nữa, chỉ ngủ phần tôi”, trèo lên một phiến đá trần mà nhắmmắt nghỉ ngơi. Tôi không khỏi nổi lòng hiếu kì, quả thật không thể nhìnthấu trong đôi mắt đen sâu không thấy đáy của hắn rốt cuộc còn ẩn giấunhững gì?
Suốt hành trình đến đây, mọi người đềuhiểu rõ tính hắn, đặc biệt là mấy người chúng tôi, nên cũng không ai hỏi han gì vì đoán trước hắn sẽ chẳng trả lời. Có điều, cứ xem ánh mắt củanhóm Trần Bì A Tứ thì rõ ràng họ cũng rất bực mình. Chỉ có Thuận Tử làkhông để bụng, có lẽ hắn tưởng Muộn Du Bình cũng là người Triều Tiên.
Mỗi người ôm một bầu tâm sự riêng, vừa ngắm phong cảnh vừa nghỉ ngơi, lát sau ai nấy đều khôi phục thể lực. Bàn Tử nhen lửa đốt lò khôngkhói, chúng tôi quây lại đun trà sưởi ấm, đồng thời Thuận Tử
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-mo-but-ky/2947927/quyen-4-chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.