Editor: Earl Panda
Beta: Thanh Du
~0O0~
Quan hệ của tôi với lão Hải chẳng tốt đẹp đến mức không giấu nhauđiều gì. Bình thường thỉnh thoảng cũng cùng nhau làm ăn vài mối, khi mới quen biết sơ sơ tôi gọi ông ta một tiếng “chú” cho ông ta chút thểdiện. Thế mà bây giờ tự dưng ông ta muốn tiếp cận tôi thì quả là có vấnđề. Nghĩ thì thế, nhưng tôi không biểu lộ ra ngoài trước mặt cô nhóckia. Thuận miệng đáp, tôi hỏi: “Sao thế? Ổng tra được tin tức gì à?”
Tần Hải Đình cười xấu xa: “Chú em bảo, đến lúc đó hẵng nói anh nghe,em cũng chẳng biết là chuyện gì xảy ra đâu, xin đừng dò hỏi nữa.”
Tôi chửi thầmmột tiếng trong bụng, cái lão già gian thương này hẳn là muốn lợi dụng kiếm chác gì đó đây.
Sang ngày thứ ba, quả nhiên lão Hải đếnnơi. Tôi đón ông ta từ bến tàu hỏa, dẫn ông ta ra đường lớn tìm quánrượu. Lúc ở trên xe, tôi hỏi ông ta rốt cục đã nghe ngóng được tin tứcgì, ổng mà dám lừa gạt tôi, nhất định tôi sẽ không tha cho ổng.
Lão Hải lạnh đến run lập cập cả người, nói: “Phép vua còn thua lệlàng, trên địa bàn của cậu tui sao dám lừa cậu cái gì. Cơ mà chúng tađừng nói chuyện ở chỗ này, tui sắp chết cóng rồi đây.”
Tôi đưa ông ta đến một quán rượu, cất hành lý, tìm một bàn ngồixuống. Sau đó gọi bình rượu nóng, uống mấy chén lót dạ, cuối cùng cũngấm người lên được một chút.
Tôi nhìn ông ta nốc rượu ừng ực, biết ông ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-mo-but-ky/2947896/quyen-4-chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.