Mười mấy tuổi đầu chú Ba đã ra giang hồ, chuyện tồi tệ đã gặp qua vô số,bình thường làm gì cũng phải tính tới tính lui, như lần đi đổ đấu vừarồi cũng chuẩn bị rất nhiều thứ. Nhiều khi tôi còn nghĩ chú cẩn thận quá mức, giống như lần trước, cả một đống trang thiết bị mà đến 80% bỏ xókhông dùng, thật không ngờ lần này chú lại hấp tấp như vậy, chỉ xáchtheo mỗi cái vali đã chạy đi như ma đuổi. Tôi thấy có muốn ngăn cũngngăn không được, liền gọi với theo: “Chú nhớ cẩn thận một chút!”, chú ừhử một tiếng coi như đã trả lời rồi chạy thẳng vào thang máy.
Đúng lúc một nhân viên phục vụ kháchsạn lên đề nghị thanh toán hóa đơn, nhìn thấy cảnh này liền cười, nói:“Chú của cậu tại sao còn hấp ta hấp tấp hơn cả cậu, xem ra cậu ngược lại còn phải lo lắng cho ông ấy.” Tôi cũng không biết giải thích ra sao,đành phải cười cười nhận lấy hóa đơn. Vừa đọc xong mặt tức khắc tối sầm, những hơn bốn nghìn, trong lòng thầm mắng: Mẹ nó, cái ông chú này ngàyhôm qua lại đi làm chuyện quỷ gì không biết!
Tôi nhìn mớ hóa đơn mà phát rầu. Mấy ngày nay tiêu tiền không ít, hầu bao chú Ba vốn rủng rỉnh, nhưng đi chuyếnnày xài tiền như nước, lại còn quyên góp cho cái thôn bị cháy rừng mộtít nữa, số tiền mặt mang theo bên người đã dùng gần hết. Chú Ba có thóiquen cố hữu là khi đi ra ngoài thường không mang theo quá nhiều, mấyngày nay dày mặt dùng tiền của tôi, bảo tôi chờ công ty của chú trả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-mo-but-ky/2947717/quyen-2-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.