Trong phòng bệnh, khi Nguyễn Mạnh Đông và Lưu Khiêm Học đẩy cửa đi vào, Sở Phi vốn đang nhắm mắt tựa vào thành giường nghỉ ngơi lập tức mở mắt ra, yếu ớt nói, giọng nói khà n khàn mỏi mệt, lại không dấu được sầu lo:
– Cô ấy không sao chứ?
Lưu Khiêm Học và Nguyễn Mạnh Đông nhìn nhau, Lưu Khiêm Học mặt không thay đổi nói:
– Nếu đã quan tâm như thế thì sao phải đẩy người ta ra ngàn dặm xa xôi?
Sở Phi không nói lời nào, chỉ lẳng lặng nhìn anh. Lưu Khiêm Học đành thở dài:
– Yên tâm, cô ấy khỏe lắm, thân thể không đáng ngại, chỉ là cảm xúc quá kích động, hơn nữa tinh thần bị áp lực, trước đó lại thức đêm. Truyền dịch rồi, chỉ cần nghỉ ngơi cho tốt là được. Vừa rồi mình thấy Bàng tiểu thư đang giúp cô ấy làm thủ tục xuất viện.
Cô không sao…
– Cảm ơn
Sở Phi nhẹ nói, lông mày giãn ra nhưng cơn đau đầu ập đến khiến anh hít phải ngụm khí lạnh
– Sở Phi. Nguyễn Mạnh Đông hoảng sợ
– Đừng chạm vào mình.
Sở Phi vội ngăn lại, theo bản năng nắm chặt lấy mép giường, đợi qua cơn đau đớn này thì anh đã toát mồ hơi lạnh, hơi hơi thở dài, anh nhìn sắc mặt lo lắng của Lưu Khiêm Học và Nguyễn Mạnh Đông thì khẽ nói:
– Yên tâm đi, mình không sao
– Có sao hay không là do mình nói chứ không phải cậu
Lưu Khiêm Học hung hăng nhíu mày, nhìn Nguyễn Mạnh Đông một cái. Nguyễn Mạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-hoa-yeu-yeu/3166643/quyen-2-chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.