Edit: uyenchap210
Quả như Thường Kha kể, Trần Anh cũng rất tuấn tú.
Dáng người cao cao, nước da trắng nõn, lông mày ngọa tằm, mắt phượng, lúc cười khóe miệng cong cong trông rất dịu dàng. Nhìn lướt qua không hề có điểm tương tự Trần Lạc, ai không biết sẽ không tưởng tượng nổi hai người họ là huynh đệ —— Vẻ tuấn tú của Trần Lạc quá mức sắc sảo và khiến người ta khiếp sợ. Còn Trần Anh lại mang đến cảm giác như được tắm mình trong gió xuân, dễ dàng thân thiết.
Song tầm nhìn qua kính thiên lí cũng có hạn.
Sau khi Trần Anh gặp Công chúa Phù Dương và Thi Châu, Vương Hi không nhìn thấy thái độ của Công chúa Phù Dương và Thi Châu nên chẳng biết Công chúa Phù Dương có kịp che dấu chuyện vừa rồi mình khóc không. Nhưng Trần Anh nói cười thân thiết với bọn họ một hồi thì nàng đã thấy Công chúa Phù Dương và Thi Châu đều che miệng cười, trông rất vui vẻ.
Xem ra, Trần Anh cũng khéo ăn nói lắm!
Vương Hi đương nghĩ thầm thì Thường Kha ở bên cạnh hỏi:
- Sao? Muội thấy rõ Trần Anh chưa?
Ý nói, nếu nàng đã thấy rõ thì hãy đưa kính thiên lí cho tỷ ấy, để tỷ ấy ngắm người ta thêm nữa.
Đương nhiên là Vương Hi không tranh với Thường Kha, không chỉ đứa kính thiên lí cho Thường Kha mà còn lùi về sau mấy bước, nhường lại vị trí trước cửa sổ cho Thường Kha. Thường Kha mừng rỡ ghé ra ngoài.
Vương Hi ngẩng đầu lại trông thấy Ngô Nhị tiểu thư như có điều suy nghĩ. Nàng không nhịn được mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-choi-dat-kinh-ky/894501/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.