Thường Kha vội ôm Vương Hi, cưng chiều nói:
- Được rồi, được rồi, tỷ không tốt. Muội đừng giận. Tỷ xin lỗi muội.
Vương Hi nghe vậy thì đâu thể không biết xấu hổ nói thêm nữa, cũng nhân cơ hội xin lỗi Thường Kha:
- Nói ra thì tỷ bị phạt cũng là do muội không đúng. Muội biết rõ huynh đệ tỷ muội trong nhà phải đoàn kết, nhưng lại châm chọc Thường Ngưng trước mặt tỷ, rồi còn đi mách lẻo với thái phu nhân...
- Ôi! - Thường Kha không muốn Vương Hi bận lòng nên làm bộ không vui. - Muội nói vậy, tỷ lại bực. Muội có thể đứng ra giúp tỷ, chẳng lẽ tỷ lại để ý mấy bản "Hiếu kinh" này?
Nói rồi nàng nhìn Vương Hi, cười giảo hoạt:
- Đến giữa tháng Bảy, tỷ có thể đưa nó cho trưởng bối rồi quyên cho chùa, thế là vẹn cả đôi đường, có gì không tốt chứ!
Vương Hi cũng thường làm như vậy. nàng cười ha ha, càng cảm thấy mình và Thường Kha hợp tính nhau. Thế là nàng quyết định buồng bút, cũng bảo Bạch Truật không cần chéo "Hiếu kinh" nữa.
- Được, tỷ đã có kế hoạch thì tốt rồi!
Nhưng Thường Kha lại hỏi ngược lại chuyện "nửa ngày":
- Muội vốn định làm gì hả?
Bị Trần Lạc cảnh cáo là một chuyện quá mất mặt, sao nàng có thể để Thường Kha biết?
Vương Hi cười hì hì, đảo mắt ngó lơ câu hỏi. Nhân lúc mọi người nghỉ giữa trưa, nàng dẫn theo tỷ muội Thanh Trù và Hồng Trù bí mật tới Liễu Ấm viên.
Vương Hỉ đã đứng chờ ở cổng. Hắn vừa dẫn bọn nàng đến góc Đông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-choi-dat-kinh-ky/894484/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.