Minh Tòng Tín nói: “Nói với bọn họ, ta không gặp ai hết.”
Lục Anh từng nhúng tay vào chuyện của Triệu thị, cho nên ngoài mặt ông ta không thể tức giận với Lục Anh, tránh cho bị nắm thóp.
Hạ nhân Minh gia đáp một tiếng rồi lập tức đi xuống.
Ngoài cửa lớn Minh gia, Lục Anh quy củ hành lễ trước cửa chính.
“Lục Anh, ngươi tới làm gì?”
“Tiên sinh sẽ không gặp ngươi đâu, rốt cuộc ngươi nhận được bao nhiêu lợi ích từ người khác mà muốn tới bôi nhọ tiên sinh.”
Lục Anh tựa như không nghe thấy người bên cạnh nói chuyện, đoan chính quỳ ở trước cửa lớn Minh gia.
Hạ nhân Minh gia thấy vậy đi tới khuyên: “Lục Tam gia, ngài trở về đi, tiên sinh nhà chúng ta bây giờ không muốn gặp ai cả.”
Hạ nhân Minh gia vừa dứt lời, đệ tử bên cạnh liền tiến lên phía trước nói: “Có nghe thấy hay không? Còn không mau đi, mau cùng đi với cái tên vong ân phụ nghĩa Vu Tùng Đình kia đi, vĩnh viễn đừng đến cầu tiên sinh nữa.”
“Thật là không có lương tâm, năm đó ngươi muốn tham gia thi ân khoa, tiên sinh đã giúp đỡ các ngươi thế nào? Sống vong ân bội nghĩa như thế đấy.”
Những người bình thường có quan hệ tốt với Lục Anh không nhịn được mà nói: “Lục Anh cũng có lòng tốt mà làm hỏng chuyện, hắn cũng không biết sư mẫu... sẽ đối với tiên sinh như vậy.”
“Phì, còn lâu ta mới tin.”
Lục Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn về phía trước, đúng mực nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dao-buoc-phon-hoa/3433063/chuong-563.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.