[03]
Mày cảm thấy đây là nhà mày? Đây căn bản không phải là nhà mày.
Chibi ở trong đầu cứ léo nha léo nhéo nói mãi không yên, làm cho Vương Siêu nhức hết cả não.
Hắn đem quần áo chẳng biết của ai với ai lung tung nhét vào vali, sau đó kéo ra ngoài, hắn cũng không quay đầu nhìn Tạ Trúc Tinh lấy một cái, hắn sợ hắn nhìn nhiều lại muốn nhào lên bóp chết cái tên bạch nhãn lang vong ân phụ nghĩa này.
Hắn lảo đảo ra cửa, không cẩn thận bị vướng chân vào tấm lót cửa nhà, suýt chút nữa đập cả mặt vào tường.
Vương Siêu đem hết phẫn hận phát tiết ở trên tường, quay vào mặt tường lạnh ngắt mắng một câu: “Bố *** mẹ mày!”
Hắn trở tay đóng cửa lại, lảo đảo đi tới thang máy, liều mạng nhấn nút đi xuống của thang máy.
Thang máy cuối cùng cũng đến, hắn kéo vali đi vào, đóng cửa lại, lập tức tựa vào trên vách.
Chân Vương Siêu run kinh khủng, không đứng vững, hắn đem vali kéo qua, để sát vào vách rồi ngồi lên trên.
Qua một lúc lâu, hắn mới nhận ra được mình không nhấn nút xuống tầng trệt.
Vương Siêu tỉnh táo lại một chút, vừa nãy hắn giống như có chút hồ đồ rồi.
Vừa nãy, hắn cùng Tạ Trúc Tinh chia tay à? Là hắn nói chia tay á?
… Dường như là vậy.
Dường như cũng rất tốt.
Hắn nhếch mép cười cợt, sau này lại đi chơi gái, muốn tán bao nhiêu thì tán bấy nhiêu, đâu còn ai quản nữa.
Công ty có mấy bé hot trên mạng, muốn được hắn ngủ cùng nhiều vô số
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dang-ve-anh-thich-em-deu-co/1213707/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.