Ngạn Dung rất thông cảm với Vương Siêu khi gặp phải một kẻ xấu xa như thế, nhưng cũng có chút tức giận và tiếc nuối, rõ ràng đã biết rõ con người thật của đối phương, hắn vẫn nguyện ý lặp đi lặp lại nhiều lần bịt tai trộm chuông, nếu không phải bạn trai cũ của hắn có người mới, hắn chẳng phải sẽ bị lừa gạt cả đời sao?
Nhìn thứ tình cảm thế này, Ngạn Dung cảm thấy quá lừa mình dối người, nếu như cậu là Vương Siêu, sẽ càng muốn biết rõ sự thật hơn nữa, cậu không muốn cái thứ “đối xử tốt với mình” giả dối ấy. Cho đi đối phương thứ tình yêu chân thành, đổi lại đương nhiên nên nhận được chân tâm, nếu không được vậy thì thật không công bằng.
Cậu đột nhiên nhớ đến Kim Việt, trước khi Kim Việt nghỉ việc ở trường Quốc tế, từng nói mấy câu khó nghe với cậu. Lúc đó cậu nửa tin nửa ngờ rất lâu, cuối cùng vẫn lựa chọn tin tưởng Vương Cẩm, cậu tin tưởng Vương Cẩm thật lòng yêu mình, còn lâu mới là vì cái lý do Kim Việt nói kia.
Nhưng chân tướng đến cùng là thế nào, cậu căn bản chưa từng đi tìm hiểu thử, cậu giống như muốn tin tưởng vào cái cảm giác đến từ một phía của chính mình, nhận định rằng tình yêu của Vương Cẩm với cậu cũng nồng cháy y như tình yêu của cậu đối với Vương Cẩm.
Có khả năng nào, thật ra cậu cũng y như Vương Siêu, tự lừa mình dối người?
Cậu và Vương Siêu ngồi đối diện nhau trong phòng ăn riêng, đều mang tâm sự nặng nề, tình cảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dang-ve-anh-thich-em-deu-co/1213687/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.