Sinh động và hấp dẫn hơn cả là giữa một màu xanh bạt ngàn, tại thung lũng eo hẹp đó được phủ muôn sắc màu, đỏ vàng tím trắng hòa lẫn vào nhau tạo nên một rừng tiên cảnh đẹp không thực.
Đường Dã chỉ tay về hướng ấy, giọng anh ngập trong gió lạnh: “Đó là Thung lũng Cốc.”
Cố Yến Nam không chớp mắt ngắm nhìn, đã rất lâu cô không có cảm giác khao khát đến một địa danh nào như hiện tại. Trái tim thình thịch phấn khích, cô tựa một nghệ thuật gia đang chìm trong cái đẹp kỳ diệu của nhân loại.
Ánh mắt của cô lấp lánh sự hưng phấn, Đường Dã cúi đầu cười, anh biết anh đã chọn đúng nơi.
Hơn ba tiếng sau cũng đến Thung lũng Cốc.
Một tấm biển lớn dựng bằng gỗ in cái tên: [Thung Lũng Cốc] vừa đơn sơ lại không có gì đặc biệt nhưng phong cảnh bên trong mới là điều khiến người ta ngạc nhiên.
Thung lũng Cốc như đúng cái tên của nó, cây cối, hoa rừng chiếm phần lớn. Những ngôi nhà gỗ được dựng sơ xài, trông hoang dã, tự nhiên hoàn toàn tách biệt với thế giới nhộn nhịp xô bồ ngoài kia.
Trước khi đến, Đường Dã đã liên hệ với trưởng làng - ông Lạp La, là người đàn ông trung niên thật thà, chất phác, không vợ nhưng có một đứa con trai gần ba mươi.
Đường Dã vừa xuất hiện trước cổng bằng tre sơ xài không có tác dụng che chắn gì, ông Lạp La đã cười xúc động chạy ra chào đón.
“Cậu Dã, lâu rồi không gặp.” Giọng ông lễ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dang-hinh-cua-em/2867735/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.