Đường Dã cảm thấy cách xưng hô khác biệt mà đám trẻ dành cho anh và cô thật chói tai. Có điều lại quá hợp lý, anh không cách nào phản bác.
Anh hơn cô tận mười ba tuổi, ngó kiểu gì cũng phải chấp nhận là anh già hơn cô quá nhiều.
Phát hiện Đường Dã đang lơ đễnh, phía trước là ngã ba, Cố Yến Nam véo tay anh. “Sắp tới chưa anh?”
Đường Dã hoàn hồn, anh nhìn đằng trước rồi gật đầu: “Sắp rồi, đi xuống một con dốc nhỏ nữa.”
Hồ Cốc này hóa ra là một hồ nước nóng tự nhiên.
Từ xa xa nhìn rõ từng tầng khói bốc lên trên bề mặt nước.
Có một cây bồ đề cao lớn, thân của nó bằng với vòng tay nối nhau của tận năm người trưởng thành, nó sừng sững một mình một cõi bên bờ hồ tạo thành một vẻ độc nhất vô nhị. Đặc biệt nữa là phía trên cây bồ đề dựng một ngôi nhà gỗ thô sơ.
Cố Yến Nam say mê đi quanh nó, rồi lại bỏ giày ra, để chân trần chạy tới thả chân vào trong nước.
Vị trí này nhiệt độ không cao, nước ấm vừa phải thích hợp để tắm rửa và ngâm chân.
Không khí mát lạnh của tiết trời tháng một như được xoa dịu đi rất nhiều bởi hồ nước nóng tự nhiên.
Sau khi rửa mặt bằng nước nóng, vừa đứng dậy Cố Yến Nam mới nhớ tới người đàn ông của mình đã biến mất.
Cô mang giày vào ngó quanh, lúc này mặt trời đã ngả dần về hướng Tây, hoàng hôn mạ xuống một màu cam đỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dang-hinh-cua-em/2867734/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.