Đường Lạc ngồi xổm ở cửa cửa hàng tiện lợi, trong lòng thấp thỏm.
Cậu lén lút nhìn vào trong cửa hàng qua tường kính. Hạ Kính Sinh đang đứng trước quầy thu ngân, cầm lấy một cái hộp bằng giấy đưa cho nhân viên thu ngân. Đường Lạc nhanh chóng nhìn đi chỗ khác, dùng tay bưng kín trái tim đập nhanh quá của mình.
Ban đầu cậu cho là Hạ Kính Sinh chỉ đơn thuần muốn gặp cậu. Hai người ở đây nói hai câu, thuận tiện nắm tay gì đó, may mắn có lẽ còn có thể nhân lúc ven đường ít người hôn một cái.
Không ngờ rằng Hạ Kính Sinh không có ý định cho cậu về.
Tiến triển này liệu có nhanh quá không?
Lúc bị kéo đi về phía khách sạn, Đường Lạc vẫn còn nghi ngờ suy nghĩ của mình có bỉ ổi quá không. Mãi cho đến khi hai người đi ngang qua cửa hàng tiện lợi, Hạ Kính Sinh dừng bước lại như có điều suy nghĩ trong chốc lát, sau đó nói muốn đi mua ít đồ.
Lúc ấy anh còn cười với Đường Lạc. Nụ cười kia không khác gì ngày xưa, nhưng Đường Lạc cứ cảm thấy trông rất mập mờ.
Nhịp tim nhanh quá dùng tay đương nhiên không ép được.
Đường Lạc hít sâu, đoạn xoa xoa bàn tay, tiếp theo lấy điện thoại ra khỏi túi. Xem ra hôm nay sẽ là một ngày trọng đại trong đời cậu, cần phải xác nhận ngày tháng.
Vừa bấm sáng màn hình, cửa tự động của cửa hàng tiện lợi bên cạnh người đã mở ra.
“Đường Lạc,” Hạ Kính Sinh đi ra, “Em… em làm gì vậy?”
Điện thoại của Đường Lạc bay ra ngoài.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dan-ong-dich-thuc-co-gan-mac-vay/1185498/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.