Khách trong quán đã không nhiều, một người hoàn toàn lo được.
Vì vậy Lão Vương dùng lý do “Ô nhiễm tầm mắt” bảo Đường Lạc nhanh chóng đi tẩy trang. Một tấm lòng tốt bị xem là làm ơn mắc oán, Đường Lạc cảm thấy khó chịu, nhưng lại không có tự tin vặc lại, đành tủi thân chạy đi thay lại trang phục ngày thường.
Còn hơn một tiếng nữa mới đến giờ tan ca, cậu rảnh rỗi không có việc gì làm nên muốn chạy ra bếp sau làm giúp, lại bị chê vướng chân vướng tay.
“Vậy anh bảo tôi làm gì bây giờ,” Đường Lạc giận, “Ngẩn người à?”
Lão Vương liếc cậu một cái: “Cậu đi về trước đi, dù sao giữ lại cũng không có tác dụng gì.”
“Vậy chẳng phải về sớm ư? Tiền lương của tôi tính theo giờ!” Đường Lạc phản đối.
“Tôi không nói sẽ không có ai biết,” Lão Vương bảo, “Bây giờ giữ lại cũng là lấy không tiền, còn không bằng về sớm nghỉ ngơi. Gương mặt hôm nay của cậu nhìn sầu cả người.”
“… Vậy sao được.” Đường Lạc lắc đầu.
“Làm sao, còn không nỡ xa tôi à?” Lão Vương cười nói.
Hiển nhiên hắn đang nói đùa chờ được cãi lại, nhưng bây giờ Đường Lạc đảo con ngươi, lại thừa nhận: “Đúng thế, tôi không nỡ xa anh, cho nên muốn ở lại với anh.”
Lão Vương híp mắt lại: “Uống nhầm thuốc?”
“Anh lại không thích tán gẫu với khách, bây giờ ở lại một mình cũng chán mà, tôi tán dóc với anh không tốt hả?” Đường Lạc cười hì hì.
“Cậu có âm mưu gì đúng không?” Lão Vương hoàn toàn không tin cậu.
Quả thực Đường Lạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dan-ong-dich-thuc-co-gan-mac-vay/1185475/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.