Tâm tình Bạch Diệc Trạch không tốt, Sở Mặc lo lắng để cậu một mình đi dẫn linh nên anh cố ý đòi đi theo. Bạch Diệc Trạch không từ chối Sở Mặc, bởi vì bây giờ Sở Mặc đã biết thân phận dẫn linh sư của cậu, hơn nữa đây cũng không phải là buổi tối đầu tiên Sở Mặc đi dẫn linh cùng cậu.
Đêm khuya, trên đường đi đến công viên nhỏ không nhìn thấy một bóng người, cho dù là xe cộ qua lại cũng không có, bởi vì mọi người đều đã từng nghe lời tuyên truyền về nơi đây cho nên ai cũng tình nguyện đi vòng qua đường khác, chứ không muốn đi đến gần công viên này.
Kết thúc công việc dẫn linh, hai người vui vẻ nắm tay rời xa đám linh vừa lên đường, thật giống như đang đi dạo sau bữa cơm chiều. Tình trạng phiền muộn của Bạch Diệc Trạch cũng chuyển biến tốt hơn, không còn buồn bã nữa.
“Ở đó có người!” Ngay khi hai người đi gần tới cổng công viên, Sở Mặc kinh ngạc chỉ vào phía trước.
Mỗi khi tới đêm khuya, chỉ cần đi tới gần công viên thì Sở Mặc luôn có cảm giác như mình đang đứng ở một thế giới khác, rời xa trần thế và những tiếng động ầm, không có chút nhân khí nào. Trừ bỏ anh và Bạch Diệc Trạch ra, thì ở đây cũng chỉ có thể nhìn thấy linh và Bạch Tiểu Cửu.
Mà hiện tại lại xuất hiện một người toàn thân được bọc kín bởi một màu đen, đầu bị chiếc mũ rộng che khuất nửa bên mặt, làm cho người ta không thể nhìn thấy rõ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dan-linh-su/1866870/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.