Sở Mặc nhìn chằm chằm vào dòng nước đã trở lại bình thường ở trong đài phun nước, sau đấy kéo Bạch Diệc Trạch vào trong ngực mình ôm thật chặt.
Bạch Tiểu Cửu ngồi bên cạnh cố gắng tu luyện, nó nghe rất rõ về chuyện nguyền rủa của Sở Mặc nhưng từ đầu tới cuối nó lại không phát biểu bất cứ ý kiến gì. Nhìn nó chỉ một mực phơi mình ở dưới ánh trăng, Bạch Diệc Trạch và Sở Mặc trực tiếp coi như không thấy.
Đợi khi công viên từ từ yên tĩnh chỉ còn lại ba người, lúc này Bạch Tiểu Cửu mới hóa thành hình người. Bạch Tiểu Cửu dương mắt nhìn hai người đang ôm ấp nhau mấy lượt, dần dần nó dùng ánh mắt khó mà tin nổi nhìn Sở Mặc, giống như muốn đem Sở Mặc mở ra mà nghiên cứu.
“Có … vấn đề gì sao?” Sở Mặc bị Bạch Tiểu Cửu nhìn quá kĩ khiến sợ hãi, anh buông Bạch Diệc Trạch ra cẩn thận hỏi.
“Tiểu Cửu?” Bạch Diệc Trạch cũng cảm thấy kỳ quái. Dù là bất cứ ai khi bị ánh mắt như vậy nhìn cũng không thể bình tĩnh được: “Làm sao thế? Có vấn đề gì à?”
“Nguyền rủa, trên người ngươi vậy mà lại có cái thứ này!” Bạch Tiểu Cửu bỗng nhiên hiểu ra: “Khó trách ngày đó ác linh tạo ra cảm xúc trái triều nhưng đối với ngươi lại không có hiệu quả. Thì ra là trên người ngươi đã có một loại nguyền rủa so với cảm xúc tiêu cực của ác linh kia còn lợi hại hơn!”
Mới đầu ở trong tập đoàn Vân Mặc, bị hắc ám vây quanh lâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dan-linh-su/1866869/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.