Bạch Diệc Phong không nhìn vẻ mặt thay đổi của Sở Mặc, nói tiếp: “Cậu nghĩ Bạch gia chúng tôi không hề biết gì về quan hệ trong ba năm trung học của các cậu sao?”
“Các anh đã sớm biết từ trước?” Sở Mặc trừng mắt nhìn Bạch Diệc Phong, hóa ra năm đấy dưới tình huống anh chẳng hề hay biết gì nhưng Bạch Diệc Trạch lại phải chịu oan ức vô cùng lớn: “Năm đó các người đã làm gì với Tiểu Trạch?”
Bạch Diệc Phong thấy Sở Mặc hiểu lầm Bạch gia, nghĩ rằng do Bạch gia can thiệp vào mới làm cho bọn họ phải chia tay… nhưng Bạch Diệc Phong cũng chỉ cười cười, nhẹ nhàng nói bâng quơ: “Năm đó Bạch gia đúng là đã từng nghĩ tới chuyện ép Tiểu Trạch phải thỏa hiệp, chẳng qua là vào thời điểm đấy đã xảy ra một chuyện ngoài ý muốn nên Tiểu Trạch mới lựa chọn rời bỏ cậu. Đây là chủ ý của Tiểu Trạch, Bạch gia chúng tôi chưa từng làm ra hành động gì cả”
“Bạch Diệc Phong! Anh nghĩ rằng tôi có thể tin anh sao?” Sở Mặc cười lạnh, đối với lời nói vừa rồi của Bạch Diệc Phong về chuyện ngoài ý muốn kia cũng không cho là đúng. Sở Mặc kiên định cho rằng Bạch gia đã làm gì đó đối với Bạch Diệc Trạch, nếu không thì Bạch Diệc Trạch sẽ không lựa chọn chia tay với mình.
Kỳ thật Sở Mặc cũng biết mình không có quyền chỉ trích Bạch gia, từ lúc biết Bạch Diệc Trạch là tam thiếu gia của Bạch gia, sau lưng có chỗ dựa lớn như vậy thì anh đã hiểu rõ ràng tình cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dan-linh-su/1866851/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.