Lục Hàm đem Bạch Tiểu Cửu ôm vào lòng, ngồi trên ghế tựa ở ban công phơi nắng. Còn Bạch Tiểu Cửu thì thành thật cuộn mình lại nằm ở trên đùi Lục Hàm, mặc cho Lục Hàm vuốt ve lông mao. Mặt trời ấm áp chiếu lên người, vừa vặn chiếu xuống đúng nơi bàn tay Lục Hàm đang vỗ về trên người Bạch Tiểu Cửu, làm cho Bạch Tiểu Cửu cả người đều thư giãn, không muốn động đậy chút nào.
Lục Hàm cảm thấy cực kì buồn bực, ngày hôm qua không hiểu sao hắn lại bị chủ nhân của Bạch Tiểu Cửu uy hiếp nữa. Nếu không phải hắn biết từ trước là Sở Mặc không coi trọng chút tiền ấy, hắn nào dám ra tay vừa ăn vừa cướp như thế.
“Tiểu Cửu, người họ Bạch kia thật sự là chủ nhân của ngươi sao?” Lục Hàm bỗng nhiên đem Bạch Tiểu Cửu xách lên, hai tay nắm lấy hai chân trước của nó nâng lên, ánh mắt nhìn thẳng vào nó rồi nói: “Ngươi là do cậu ta nhặt được đúng không? Nếu không thì sao cậu ta lại nhẫn tâm đưa ngươi cho một người không quen không thân, thậm chí ngay cả tiền phí ăn uống cũng không chịu cho!”
Bạch Tiểu Cửu thật muốn trợn trắng mắt, nó không phải bị nhặt được, mà chính là do bản thân ngốc quá nên mới tự dâng mình đưa lên cửa cho ác ma Bạch Diệc Trạch nô dịch ạ! Bạch Tiểu Cửu đáng thương tội nghiệp nhìn Lục Hàm, vì lời nói vừa rồi của Lục Hàm thật chẳng khác nào tiếng lòng của nó. Nó bởi vì có khế ước rằng buộc với Bạch Diệc Trạch, nếu không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dan-linh-su/1866849/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.