“Mọi người không cần lo lắng, tôi chỉ bị choáng váng đầu một chút thôi chứ không có gì đâu, chỉ cần nghỉ ngơi một lúc là được”. Bạch Diệc Trạch miễn cưỡng nở một nụ cười tươi, dù biết Sở Mặc đang diễn trò thì cậu cũng không thể nào đứng ra vạch trần màn diễn xuất này của anh được: “Sở tổng cũng không cần tự trách, ngay cả tôi cũng còn không biết là tôi không đi được xe cáp treo nữa là”
Cậu rất muốn trả đũa, nói với mọi người chân tướng của sự thật, nhưng giờ cậu đang trong bộ dạng này, còn mọi người thì lại vô cùng kính yêu tổng giám đốc thì cậu biết phải làm sao. Mọi người đều hướng về phía Sở Mặc, nếu như giờ cậu không mở miệng thì chính là không biết tốt xấu. Ông chủ người ta đã cúi đầu nhận sai, cậu chẳng lẽ còn dám đi nói những lời vừa rồi của ông chủ là không phải sự thật sao? Kể cả cậu biết rõ lần đi cáp treo này là do Sở Mặc cố ý.
“Đơn Kiệt, đưa chìa khóa phòng cho tôi. Tôi đưa trợ lý Bạch đi nghỉ ngơi trước, mọi người còn lại thì cứ tự do vui chơi đi!” Sở Mặc biết thời biết thế, đề xuất ra ý kiến muốn đơn độc một mình đưa Bạch Diệc Trạch đi vào phòng.
Lời nói ngầm của Sở Mặc này thật không may lại tạo ra hiểu lầm thành anh muốn ở riêng với cậu là để giải thích sơ sót mà mình gây ra, cho nên anh mới muốn một mình đưa cậu về phòng chăm sóc. Người khác không cần tới góp vui, quấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dan-linh-su/1866835/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.