Bạch Diệc Trạch dựa lưng vào ghế cảm thấy nhàm chán nhìn ra ngoài cửa sổ, cậu nhìn hàng loạt xe đi vụt qua trong phạm vi thành phố, rồi sau đó buồn chán mà ngáp một cái. Bình thường vào giờ này cậu đã lên giường đi ngủ từ lâu, để chuẩn bị đến đêm còn ra ngoài đi dẫn linh chứ làm gì có thời gian rảnh. Vì thế mà đột nhiên hôm có thời gian rảnh, không cần phải đi luân hồi tuyền, thật khiến cho cậu khó mà thích ứng được….
“Mệt mỏi à?” Sở Mặc ân cần hỏi han. Anh biết quy luật sinh hoạt của Bạch Diệc Trạch, hàng ngày sau khi ăn cơm tối xong thì cậu sẽ bắt đầu trở nên uể oải, dù trời còn chưa tối thì cậu cũng đều đi ngủ rất sớm. Bạch Diệc Trạch tạo cho anh một cảm giác sau mỗi khi cậu ngủ đó là dù ai cũng không lay tỉnh cậu dậy được.
“Ừm!” Bạch Diệc Trạch nhẹ nhàng đáp một tiếng, cơn buồn ngủ kéo tới, rồi dần dần ánh mắt bắt đầu nhắm tịt lại không mở ra nổi.
Đêm qua cậu đi dẫn linh trở về hơi trễ, thời gian nghỉ ngơi cũng không được nhiều, thêm vào bây giờ đang ngồi trên xe không có việc gì làm, lại có thêm cả người tài xế ở phía trước nên không tiện nói chuyện… khiến cậu chẳng có chút hứng trí nào mở miệng nói chuyện với Sở Mặc cả. Ô tô vững vàng đi về phía trước, cứ như là đang ru ngủ cậu vậy. Nhưng vì không xác định được bao lâu nữa mới tới nơi, Bạch Diệc Trạch lại không muốn ngủ gà ngủ gật,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dan-linh-su/1866834/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.