Bạch Tiểu Cửu nhìn tư thế đang làm cơm của Sở Mặc, tinh thần bắt đầu tỉnh táo trở lại chứ không tiếp tục giả chết nằm ở trên sofa nữa. Sau đó nó lần mò nhảy xuống sofa, đi đến bên ngoài phòng bếp.
Dựa theo hiểu biết của Bạch Tiểu Cửu đối với nhân loại, người thuộc tầng lớp cao như Sở Mặc thì nhất định không cần phải làm gì. Bọn họ chỉ cần ngồi chờ cơm đưa tới tận miệng, chứ làm gì mà biết chủ động đi vào bếp nấu ăn. Hơn nữa Sở Mặc còn chịu khó chạy đi mua đồ ăn mang tới nhà của nhân viên cấp dưới để lấy lòng, mà tất cả những chuyện này đều lọt hết vào trong mắt của Bạch Tiểu Cửu, dù nhìn theo cách nào thì nó cũng đều thấy vô cùng khó tin.
Bạch Tiểu Cửu đứng ở cửa phòng bếp, nhìn Sở Mặc bận rộn bên trong. Trong khi đó, Sở Mặc lại rất thành thạo rửa rau, thậm chí mỗi lần anh sử dụng các dụng cụ trong phòng bếp nó còn cảm thấy anh rất thành thạo, khiến cho mọi công việc từ khâu chuẩn bị tới khâu nấu nướng đều thuận buồm xuôi gió.
Bạch Tiểu Cửu có thể khẳng định, đây là lần đầu tiên Sở Mặc tới nhà của Bạch Diệc Trạch. Bởi vì từ lúc nó chuyển tới đây sống cho tới tận bây giờ, thì trong căn phòng này vẫn không hề có hơi thở nào của Sở Mặc cả. Lần đầu tới nhà của người ta, lần đầu tiên sử dụng phòng bếp trong nhà của người ta, rồi lại ở trong tình huống không hề biết gì nhưng vẫn có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dan-linh-su/1866821/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.