Bạch Diệc Trạch tay ôm lấy hộp cơm lúc tối mang cho Tôn Uy, tay thì mở ra cửa bên ghế phụ rồi vào ngồi vào trong xe, nhàm chán nhìn ra ngoài cửa sổ.
Sở Mặc chuyên tâm lái xe, đột nhiên nhìn thoáng qua Bạch Diệc Trạch hỏi: “Em tới bệnh viện là để đưa cơm cho người họ Tôn kia?”
“Ừm” Bạch Diệc Trạch nhẹ nhàng đáp lại một tiếng, rồi giải thích tiếp: “Gần đây bệnh tình của bác Tôn chuyển biến xấu đi, hôm nay lại vừa phải giải phẫu, nên Tôn Uy phải ở lại trông, không có thời gian ăn cơm”
Sở Mặc nhíu mày, tiếp tục hỏi: “Em cùng với người họ Tôn đó quan hệ rất tốt sao?”
Tính tình của Bạch Diệc Trạch rất lười biếng, tự bản thân cậu còn chăm sóc không xong, thế mà vẫn còn có sức đi quan tâm tới người khác. Nhìn cậu là đã đủ thấy cậu rất ít để ý tới việc ăn uống rồi, chứ nếu không thì sao cậu lại gầy như vậy được. Anh hiểu rất rõ cậu rất ngại phiền phức, chuyện gì cũng không muốn để ý, nhưng không hiểu sao cậu lại có hơi sức đi quan tâm tới một người hàng xóm như vậy. Thậm chí còn tích cực chạy tới bệnh viện đưa cơm cho người ta nữa.
“Hai chúng tôi không có quan hệ gì cả!” Sợ bị Sở Mặc nghi ngờ, Bạch Diệc Trạch chưa kịp suy nghĩ thì đã thốt ra lời này.
Lời nói vừa ra khỏi miệng thì cậu đã cảm thấy hối hận rồi. Cậu thật không hiểu sao bản thân lại phải vội vàng giải thích như vậy nữa, cậu và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dan-linh-su/1866820/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.