Lục Tắc Hiên dẫn Dụ Nhiên xuống khỏi phi thuyền.
Khung cảnh quen thuộc xung quanh khiến hắn bất giác nhớ lại lần đầu tiên gặp Dụ Nhiên ở chòm sao Củ Xích. Khi ấy là rạng sáng ngày 1 tháng 1 năm thiên văn thứ 500, Đội đặc chiến Liệp Ưng nhận được nhiệm vụ khẩn cấp tới hành tinh B-73 thuộc chòm sao Củ Xích cứu viện, hắn cứu được Dụ Nhiên bị thương trong căn hầm sập.
Thực ra bây giờ cẩn thận ngẫm lại, thời điểm hắn cứu được Dụ Nhiên quá trùng hợp. Dụ Nhiên nói rằng mình “tháng trước mới thức tỉnh, chưa kịp tới Hiệp hội đăng ký”. Sự thật là khi ấy Dụ Nhiên tới chòm sao Củ Xích chắc chắn vì chấp hành nhiệm vụ, thân phận “Dụ Nhiên” này cũng giả hoàn toàn.
Hai người đi thẳng về phía trước theo trục đường chính của khu an toàn.
Lục Tắc Hiên im lìm suốt dọc đường, hắn muốn xem rốt cuộc Dụ Nhiên viện cớ “về nhà” nhằm mục đích gì.
Hiện tại đang là giờ cơm tối, trên đường có không ít người qua lại. Dụ Nhiên nhìn quanh, cảm thán: “Không ngờ cách nửa năm, nơi này đã thay đổi nhiều như thế. Nhà cửa bị sập đều đã được xây dựng lại.” Cậu chỉ một khu dân cư phía trước, cười nói: “Kia là nơi hồi trước em sống kìa, không ngờ lại có thêm tòa nhà mới.”
Lục Tắc Hiên: “…”
Cậu nghiện diễn kịch luôn rồi đấy hả?
Lục Tắc Hiên bất đắc dĩ phối hợp, nói: “Ừ, Chính phủ Liên bang đã chi một khoản kinh phí rất lớn để xây dựng lại khu vực gặp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dan-duong-so-mot-vu-tru/2733340/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.