Sở Tích Vũ ở trong nước ra sức đẩy Melos, lại bị đuôi dài ướt át quấn lấy càng thêm chặt.
Cậu có thể rõ ràng cảm nhận được xúc cảm tê dại khi bị nó dùng lưỡi dài câu lên đầu lưỡi, cậu bị bắt ngẩng cổ hôn môi, cậu không biết bơi, tứ chi nổi trong nước, được nhân ngư ôm, quyền chủ động tất cả đều nắm giữ ở trong tay nhân ngư.
Cậu tựa hồ đã quên, ở trong nước, là lãnh địa của mãnh thú.
Nó nắm giữ hết thảy.
Cậu bị nhân ngư dùng phương thức cực độ thẹn thùng trao đổi khí, không biết qua bao lâu, nhân ngư mới ôm cậu nổi lên mặt nước.
Cậu hít được không khí mới mẻ, hít sâu một hơi, giọt nước trên mí mắt đều bị lưỡi dài của nhân ngư liếm đi.
Cậu mở mắt ra, khẽ nhếch môi đỏ dính nước, nhuận thấu mê người.
Hô hấp cậu dồn dập, ngửa đầu nhìn về phía nhân ngư, mang theo hỗn loạn hơi giận, "Sao anh lại ở chỗ này hả?"
Melos liếm liếm môi cùng mặt Sở Tích Vũ, đáy mắt xanh thẳm mang theo si mê, không biết nó có nghe hiểu hay không, trầm thấp gọi: "Urian......"
Sở Tích Vũ trừng mắt, cậu tránh không thoát khỏi sự trói buộc của Melos, nhìn về phía vách tường dưới nước, có chút do dự.
Cậu muốn đi vào.
Sở Tích Vũ nhìn về phía nhân ngư, đẩy đẩy bả vai Melos, đáng tiếc không dịch chuyển nổi, cậu đành phải đẩy cánh tay Melos, nói, "Melos, anh...... Buông tôi ra, tôi có chuyện rất quan trọng, anh buông tôi ra, được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dam-quai-vat-mo-uoc-toi/3722544/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.